Thông báo khẩn

Tạm thời shoutbox sẽ ko còn xuất hiện ở home page nữa.
Mọi người sử dung shoutbox bằng link bên dưới.
Go to shoutbox
Thread Status:
Not open for further replies.
  1. Đờ.

    Đờ. Mờ. MOD WIKI AUTHOR SUPPORTER

      Legend Song [Kỳ 1] Đờ. - Sau tấm rèm kia

    Guruguru Curtain - Nogizaka46



    Lưu ý: Nhạc tự động chơi nên mình vô can. '.' Các bạn chịu khó chỉnh âm lượng nhỏ xuống vậy.

    [justif]Vốn dĩ khi đặt tay type bài dự thi, bản thân tôi không đặt nắng lắm chuyện "bài hát đầu tiên" dù cho Guruguru curtain cũng có thể coi là bài hát đầu tiên của Nogizaka46 mà tôi được nghe (nếu không tính đến Aitakatta). Với cả bài viết này chỉ đề cập đến bài hát và chuyện bản thân là nhiều (còn các cô gái ấy thì không) nên chắc chắn là không đi sát với chủ đề đợt này được rồi.

    Với tôi mà nói thì, thấy thì nghe thử, hợp thì thích, thích thì lại nghe, vậy thôi. Và bài hát này cũng không phải ngoại lệ. Có lẽ cũng nên kể một chút về việc làm thế nào tôi biết bài hát này. Đó là đợt phát hành Gingham check, và một-vài-người đã nhận xét rằng trang phục của Gingham check giống / hao hao như Guruguru curtain. Vì tò mò nên tôi cũng đi tìm xem bài hát đó trang phục giống là giống thế nào. Lúc xem xong MV thì chỉ biết chậc lưỡi: Giống đếch đâu, chỉ được cái nói quá lên. Kẻ caro thì đã làm sao, cứ làm như chưa có ai từng mặc kẻ caro vậy. =; Và nhờ thế tôi biết được bài hát đó. Biết, và thích. Thích cái giai điệu xập xình xập xình và nhịp nhịp đều đều như vậy. Đơn giản, nhưng vẫn thích. Về sau thì cũng có đi tìm lời xem nội dung nó thế nào, và bị thích bài hát hơn từ dạo ấy.[/justif]

    phía sau tấm rèm kia
    là mặt trời
    cùng cậutôi

    [​IMG]

    [justif]Rất thích hình ảnh tấm rèm cửa mỏng manh xuyên suốt bài hát và cả MV, thích những bóng dáng thấp thoáng sau những tấm rèm cửa ấy. Nói chuyện, vui đùa, và tỉ tê đủ thứ, những chuyện mà chỉ có con gái mới biết. Hay thậm chí là khóc, và có người lau nước mắt cho rồi ôm chặt lấy. Đó, như là một thế giới khác vậy.[/justif]

    [​IMG]

    chợt cơn gió thổi đến
    xuyên qua ô cửa đang mở
    vào tấm rèm cửa của trái tim

    [justif]Năm học lớp 11, chỗ ngồi của tôi cũng sát bên cửa sổ, và lớp học đương nhiên là có rèm cửa. Chỉ là, nó chẳng được thơ mộng như bài hát. *cười lớn* Rèm xanh, gió thổi thì có bay, nhưng bản thân chẳng bao giờ dám giấu mình sau rèm cửa, cũng chẳng có một cô bạn nào để cùng tỉ tê như thế. Hay thậm chí là khóc. Duy chỉ có việc vào giờ giải lao, ngồi yên tại chỗ, chống cằm và nhìn khoảng trời bé nhỏ ngoài kia qua tấm rèm phấp phới bay là vẫn thường làm, và cảm thấy thật thích. Mình mình chìm đắm như thế, dù cho khoảng thời gian giải lao thật ngắn ngủi nhưng vẫn rất vui, hay thậm chí là hạnh phúc.[/justif]

    [​IMG]

    phía sau tấm rèm kia
    gió cùng
    hương hoa
    hơi ấm

    [justif]Nếu đây chỉ là một bài hát nào đó về một điều gì đó khác, có lẽ tôi đã không thích nó đến vậy. Nhưng vì nó gợi nhắc trong tôi về tôi-của-một-thời như thế nên tôi thật sự thích. Dù cho, phải, dù cho sự thật của tôi nó không được thơ mộng như bài hát nhưng ít ra tôi cũng có một khoảng trời của riêng mình, dù cho, ừ, dù cho nó thật nhỏ bé, và mỏng manh. Và có lẽ, đẹp đẽ nữa.

    Ngày nghe và hiểu nghĩa bài hát này, nhớ lại một thời mơ mộng thế, môi cũng tự vẽ lên một nụ cười. Về sau này, tuy không còn thường xuyên nghe nó nữa nhưng thỉnh thoảng, vô tình, mở lên, tôi vẫn thường tự cười thế. Như tìm về chút gì đó dù là mơ hồ. Hẳn là vậy.
    [/justif]

    vì đó
    là rèm cửa
    ngập nắng



    thấp thoáng
    tôi của ngày xưa

    [​IMG]

    .

    Ngoài lề:

    - Hình ảnh là tự cap nên chắc chắn là sơ sài.
    - Lời cũng là tự dịch nên không được hay.
    - Mong các bạn thông cảm. -.-
     
Thread Status:
Not open for further replies.

Share This Page