Thông báo khẩn

Tạm thời shoutbox sẽ ko còn xuất hiện ở home page nữa.
Mọi người sử dung shoutbox bằng link bên dưới.
Go to shoutbox
  1. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    Author : Mình
    Character : Shio-ice, Minamiona, Kitasuka, Junnamiria
    Ratting : PG-15
    Category : Hành động, hài hước (?)
    Note : Fic viết đầy hoang tưởng, hư cấu, xa rời thực tế, và bạn nên cộng vào tuổi hiện tại của các nhân vật 5-6 năm :3 Mình sẽ post fic theo dòng thời gian trong fic, nó chỉ vài ngày, chắc giống kiểu một phim hành động Mĩ thông thường :buasuong:


    Buddy, I'm sorry !
    [​IMG]
    1

    Chiếc xe ô tô lao vút trên đường, húc loạn xạ những thùng rác, khác với cái nhìn hài hước từ bên ngoài thì bên trong xe…

    - 4 NĂM TRỜI ! 4 NĂM NGHIÊN CỨU CỦA TỚ ! KHÔNG THỂ NÀO !!!!

    Hori gào khóc nhấn xuống chân ga, bên cạnh là Kitano và Junna đang kinh hoàng khiếp đảm

    - Hori ! Bình tĩnh ! Bình tĩnh nghe không ! Chúng ta còn có cách giải quyết …

    - 4 năm !!! Là suốt 4 năm!!! – Hori rú lên, tự đập đầu côm cốp vào vô lăng, chiếc xe tự động giật tưng tưng .

    - Nhìn đường ! Nhìn đường giùm cái !Thế quái nào chúng ta lại để nó lái xe thế !!!! -Kitano mặt xanh mét vội từ ghế sau nhào lên túm lấy đầu Hori kéo khuôn mặt cô lên để nhìn về phía trước, không có ích lợi gì vì Hori đã khóc sưng cả mắt.

    - OK! Tớ biết cậu đang rất đau khổ ! – Chúng ta tìm tòa nhà hay bờ vực nào đó rồi cậu nhảy xuống, được chứ ! Bọn tớ vẫn đang ở trên xe đấy ! Xe tớ mua trả góp đấy !!!

    Hori đột ngột như lên đồng, ý thức đã mất hoàn toàn tỉnh táo . Cô vừa khóc vừa cười như điên. Nhấn mạnh ga cho chiếc xe gầm lên !

    - TỚ PHẢI ĐÂM CHẾT NHÀ ÔNG TA ! TỚ PHẢI ĐÂM CHẾT NHÀ ÔNG TA ! TỚ PHẢI ĐÂM CHẾT NHÀ ÔNG TA !!! HA HA HA HA HA… !!!

    - ÔI MẸ ƠI ! Junna !!! Giữ nó lại nó điên rồi ! ÔI MẸ ƠI CỨU CON ! PHANH ! ĐẠP PHANH! ĐẠP PHANH MAU !!!

    Kettttttt ! Rầm !

    Chiếc xe dừng lại bất ngờ ! Hori đập đầu vào vô lăng – bất tỉnh.

    Kitano lấm lét nhìn Junna, mặt hai đứa như một vạn tiếng thét, Junna mấp máy môi, nói không nên lời

    - Chúng ta …đâm chết người rồi !



    Hori tỉnh lại khi đầu đập phải một bên cánh cửa, mở đôi mắt lòe nhòe, cô thấy mình đang ngồi phía sau xe, phía trước không phải ai khác, chính là Junna và Kitano đang điều khiển xe. Hori ôm lấy cái đầu đau đớn và phát hiện trán mình đã chảy máu, cô nhoi cổ lên giữa hai ghế xe phía trước.

    - Có chuyện gì xảy ra vậy ? Chúng ta đang đi đâu ?

    Junna và Kitano cùng quay lại nhìn Hori khiến cô suýt phải thét lên vì khuôn mặt kinh hãi của cả hai.

    - Tớ cần phải tốt nghiệp, nếu không ba tớ sẽ treo cổ tớ lên ! - Junna lẩm bẩm lái xe với khuôn mặt thất thần

    - Tớ phải nuôi ba mẹ và em gái nữa ! Tớ không thể vào tù bây giờ - Kitano mặt chảy đầy nước mắt.

    - Tớ không hiểu ! Xảy ra chuyện gì vậy !!!! – Hori lay vai cả hai !

    - Đồ đần ! Chúng ta đâm chết con gái lão ta rồi ! Cái xác ngồi ngay bên cạnh cậu đấy !!!!!!!

    Cả Junna và Kitano cùng thét lên. Hori há hốc mỏ, răng đánh lập cập, phải cố gắng lắm mới dám nuốt khan nhìn sang phía bên trái, miệng liên tục cầu nguyện…

    Một cô gái trẻ với mái tóc xoăn nhẹ, nửa bên thái dương đầy máu, cô ta mở mắt – trừng trừng nhìn cô

    - Các người là ai vậy ?

    MẸ ƠI MAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Cả ba không hẹn lại hét lên ! Chiếc xe phanh kít lại. Nửa đêm khiến những tiếng gào rú của 3 đứa trở nên ghê rợn. Cô gái kia nhận thấy chuyện không ổn lập tức tông cửa xe trốn ra ngoài !

    - Cứu tôi với ! Bắt cóc ! Cứu tôi !!!

    Mất một giây nhìn nhau, Hori và Kitano cùng vọt ra ngoài túm cô ta lại.

    Hori bắt được cô gái, ôm vào lòng và bịt miệng cô ta. Cô gái nhìn Hori đầy sợ hãi.

    - Im lặng ! Để chúng tôi giải thích được chứ ! – Hori cố hết sức để nói bằng một tông giọng nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng cái trán đầy máu cùng tóc ngắn lòa xòa che mắt khiến cô trông như một tên giang hồ.

    Cô gái kia gật gật đầu, Hori từ từ mở tay ra

    - CỨU TÔI VỚI !!! CỨU …mmm

    - Có người ra đấy ! Lôi cô ta lên xe đã rồi tính sau !!!

    Hori và Kitano đẩy cô gái nhỏ vào xe, Junna lái xe quay vòng trở lại.

    ….

    « Đừng nói với tớ là các cậu định mang xác cô ta đi vứt ! »

    « Im đi ! »

    « Thả tôi ra ! Ba tôi sẽ tống hết các người vào tù ! »

    « Làm cô ta im đi ! »



    Last edited: Aug 8, 2015
    milk99, Jenny Jung and The Cháu like this.
  2. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      RE: Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    2.

    Bằng một cách thần thánh, cuối cùng Junna cũng có thể lái xe an toàn trở về căn nhà của cả 3. Phải mất khá nhiều công sức mới lôi được cô gái kia về đến phòng. Hori và Kitano vất vả đẩy cô gái kia xuống giường, phải tự hỏi có phải cô ta vừa bị xe tông không mà khỏe như trâu vậy.

    Cô gái kia liên tục phản kháng cho đến khi Junna cắm phập con dao nhọn đen to lớn xuống mặt bàn. Hori và Kitano cùng nuốt nước bọt đánh ực nhìn cô bạn mình.

    - Giờ cô nghe chúng tôi nói được chứ.

    Cô gái kia nhìn con dao, rất thức thời lập tức không phản kháng, hiện tại cô ta ngoan ngoãn để Hori và Kitano đè xuống, trông có vẻ không ổn. Hori và Kitano lập tức buông cô gái đó ra và đứng cạnh Junna, cô gái kia lùi mình về phía thành giường .

    Junna lúc này mới ôn tồn tiếp tục !

    - Thế này nhé, công ty của ông bố yêu quý của cô đã cướp mất toàn bộ công trình robo mà cô bạn tôi mất 4 năm nghiên cứu để hoàn thành và cậu ta đã uống say đến suýt nữa đi tự tử .

    - Phải là lôi cả 3 chúng ta cùng đi tự tử - Kitano bổ sung

    Cô gái nhìn 3 con người trước mặt mình, chợt nhận ra điều gì, chỉ tay về phía Hori

    - Chờ một chút ! Tôi biết cô ta !

    Hori gật đầu

    - Đúng vậy đấy !

    Flashback

    3 tháng trước

    - Ông Hoshino ! Ông Hoshino ! Xin hãy cho tôi một chút thời gian! Đây là mẫu chưa hoàn thiện nhưng chắc chắn ông sẽ hứng thú với cái này ! – Hori cầm theo một cánh tay máy chạy theo người đàn ông quyền quý chuẩn bị bước vào xe, bảo vệ của ông ta kéo cô sang một bên. Điều này khiến nàng tiểu thư ngồi bên trong phải nhíu mày. Trong mắt nàng lúc đó cô gái kia chỉ là một kẻ ngốc với cánh tay mắc cười đang cố phá bĩnh buổi tối hiếm hoi mà cha dành thời gian cho cô.

    - Cô gái trẻ, nếu có những ý tưởng cô hay đến tập đoàn ứng cử nhé. – Người đàn ông bước vào xe, cánh cửa đóng lại. Cô gái vẫn kiên trì cố nhoi người dùng cánh tay máy gõ lên mặt kính

    - Xin ông hãy cho tôi 5 phút, à không 1 phút thôi ! Tôi không có bằng đại học nhất định sẽ không được nhận …

    Cánh tay máy giơ 5 ngón tay rồi lại giơ 1 ngón, cuống quýt y như chủ nhân của nó. *Bụp* cánh tay nổ lạch đạch, Hori ngơ ngác, người đàn ông mỉm cười ra hiệu cho tài xế lái xe đi.

    - Xin lỗi cô gái, nhưng tôi đã hứa ngày hôm nay chỉ dành cho con gái tôi rồi, đúng không Minami.

    End flashback

    - Chính là cô với cánh tay ngốc nghếch đó !

    Hori lật phăng cái bàn gần đó khiến nó đổ cái rầm. Cô rút con dao cắm vào bức tường bên cạnh Minami và nghiến răng ken két

    - Không ai được phép gọi phát minh của tôi là ngu ngốc, nó đáng giá cả tỉ đô và cha cô đã ăn cắp toàn bộ công sức mà tôi bỏ ra suốt 4 năm trời đấy tiểu thư !!!

    Minami ngơ ngác lẫn sợ sệt nhìn Hori, phút chốc trở nên bối rối, trong ánh mắt đỏ cay ngấn nước của cô gái kia, Minami dường như hiểu được cô ta đã tâm huyết đến như thế nào.

    Kitano từ từ kéo Hori ra, len lén lấy lại con dao, cười giả lả -« bình tĩnh Hori bình tĩnh »

    - E hèm – Junna hắng giọng – Sau đó cậu ta đến công ti và trình bày ý tưởng cũng như đồ án, nhưng rồi bị cười nhạo và đuổi ra, sau đó thì sao nhỉ, 3 tháng sau bố cô công bố với truyền thông mẫu robo cách tân mới. Vì vậy …đại tiểu thư, cô sẽ ở đây với bọn tôi cho đến khi tập đoàn của bố cô trả cho Hori những gì thuộc về cậu ấy.

    Hori ôm lấy Junna và Kitano, khóc mủi khóc giải

    - Các cậu thật tốt với tớ !

    - Khi cậu lấy 6 tháng tiền nhà đi mua thiết bị thì đã nói với tôi sẽ chia 20% sau khi bán được nó, nhớ không.

    - « … »

    - Cửa hàng bánh của tớ sắp bị siết rồi, nếu không trả được lãi giang hồ sẽ treo cổ tớ với em tớ lên mất ! – Kitano cũng chùi nước mắt

    - Cái quái gì cậu vay nặng lãi lúc nào ^%###@$^#

    Junna và Hori xúm lại đánh Kitano. Minami nhận thấy cơ hội, rón rén trốn đi ….

    Rầm ! Hori phát hiện có kẻ muốn tẩu thoát, nhanh tay đóng cửa phòng, khóa Minami lại giữa cơ thể cô và cánh cửa

    - Xem ra chúng ta phải trói cô ta lại rồi.
    milk99 and Jenny Jung like this.
  3. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      RE: Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    3.

    Minami bị trói vào thành giường, hoàn thành xong thì trời cũng đã sáng, Junna và Kitano mệt mỏi rời khỏi phòng.

    - Bọn tớ vẫn phải đến trường và đi làm bình thường để tránh nghi ngờ, việc ở đây giao cho cậu nhé Hori.

    Hori gật đầu, Kitano và Junna rời đi, nhìn cô gái bị trói trên giường, suy nghĩ một lúc, cô đi lấy hộp bông băng thuốc đỏ. Hori ngồi xích lại giường, cô gái kia giận giữ quay mặt đi, bằng một cách nhẹ nhàng, Hori nâng khuôn mặt của cô ta lên và bắt đầu lau thuốc. Quả thật là thiên kim đại tiểu thư, da dẻ mịn màng vô cùng tinh mĩ, nhìn vệt rách dài Hori không hiểu sao âm thầm xót xa. Lau đi những vệt máu, cô càng nhận thấy cô tiểu thư này xinh đẹp vô cùng.

    - Tôi xin lỗi, cô Hoshino ! – Hori lau thuốc, cô gái kia khẽ rên lên vì đau. Thực ra Minami không bị xe tông trực tiếp mà lúc đó quá hoảng sợ nên ngất đi, đầu đập xuống mặt đường. Junna và Kitano thấy Minami trong trạng thái ngất bảo vệ, tưởng rằng cô đã chết, sợ quá mà lôi cô lên xe.

    - Minami

    - Minami ?

    - Gọi tôi là Minami

    - À, được rồi, cô có thể gọi tôi là Hori, Hori Miona, dù sao cô cũng thấy mặt tôi rồi.

    - Cô đã cắt tóc ?

    - Hả ? – Hori giật mình

    - Lần trước tôi thấy tóc cô rất dài .

    - À khi tôi uống rượu say thường mất kiểm soát bản thân. Khi tỉnh dậy thì tóc còn từng này, ngày hôm qua tôi cũng đi uống một chút. Xin lỗi vì đã làm cô bị thương.

    Minami ừ hử không nói gì, lặng im để Hori chấm thuốc lên thương, đợi một lúc, cô lí nhí

    - Cái đó …

    - Cái đó ?

    - Cái đó …tôi không nghĩ là cha tôi đã lấy trộm phát minh của cô, ông không phải người như vậy.

    Hori chợt dừng động tác trên tay, giận giữ quẳng miếng bông vào trong khay. Cô dán lại vết thương của Minami bằng gạc và những miếng băng dính, lúc này, không hề nhẹ nhàng nữa.

    - Cô cần gì có thể lên tiếng, đừng tìm cách bỏ trốn, cô sẽ hối hận đấy !

    Hori đóng cửa và đi ra phòng khách, cô sắp xếp lại những đống lộn xộn từ cuộc vật lộn rồi đi tắm rửa một chút, sau đó tự chăm sóc vết thương của mình. Cảm thấy đói bụng, cô tiến tới bếp và làm bữa sáng.

    « Có lẽ mình nên làm bữa sáng cho cả cô ta nữa »

    Hori bưng bữa sáng vào phòng, phát hiện cô gái kia đang cố sức dãy dụa khỏi sợi dây vải, chăn màn trên giường trở nên hỗn loạn.

    - Tôi đã nói cô đừng cố tìm cách bỏ trốn cơ mà !

    Cô gái kia đỏ mặt.

    - Tôi muốn đi vệ sinh…

    Hori đặt bữa sáng lại bàn bếp, thở dài, cô khóa cửa cẩn thận lại rồi bước đến phòng tháo dây trói cho cô nàng tiểu thư, dắt cô ta đến cửa phòng tắm

    - Tốt nhất cô đừng có ý định nào khác…

    Tuy vậy Hori chưa kịp nói hết câu đã bị Minami nện vòi sen sứ vào đầu đau đến choáng váng. Cô nàng định vọt ra nhưng Hori đã nhanh chóng tóm cô ta lại thảy vào bồn. Cuộc chiến trong phòng tắm diễn ra, nước xịt tứ tung. Minami trồi lên nhấn đầu Hori xuống bồn tắm, vòi nước nóng đã mở từ khi nào, Minami lóp ngóp bò ra khỏi bồn, Hori sau một hồi sặc nước cũng ngoi dậy, đầu cô loang lổ máu, thêm một vết thương ở gáy.

    Minami chạy ra cửa phát hiện cửa đã khóa, quay lại nhìn về phía Hori, cô gái kia một tay ôm gáy, một tay thả chìa khóa vào bồn cầu, lặng lẽ giật nước.

    - Cửa sắt đấy, đừng tốn công vô ích, Junna và Kitano có chìa khóa dự phòng, họ sẽ mở khi trở về. Bây giờ cô có thể đập chết tôi, và khi họ trở về sẽ giết chết cô và giấu xác như đêm qua họ đã từng. Tin tôi đi tôi sống với hai người ấy từ khi biết đọc rồi. Chắc tôi chưa nói với cô rằng tôi là người hiền lành nhất trong cả ba phải không.

    Minami vặn núm cố gắng đập cánh cửa lần nữa, hoàn toàn không thành công, cô gái kia vẫn ngồi đó, ôm đầu nhìn cô, nước lẫn máu chảy tong tong trên mái tóc ngắn, trông có vẻ đau đớn.

    Hori ấn một cái nút trên đồng hồ của mình.

    - Nogiro – Giúp tôi xử trí cô ta.

    Cùng lúc đó, thứ mà Minami vẫn nghĩ là cái bàn uống nước đột nhiên tách ra làm đôi mở ra một đường hầm xuyên xuống dưới. Một con robo cao cỡ 1,5 m nhảy phốc lên. Minami không có cơ hội chạy thoát, bằng những cánh tay linh hoạt, con robo túm chặt lấy Minami, trông như thể Minami được ai đó ôm từ phía sau, nhưng toàn thân cô không thể nhúc nhích. Hori, lúc đó mới bình tĩnh đứng dậy, ra lệnh cho Nogiro đứng yên và đóng cửa hầm.

    Minami kinh ngạc nhìn Hori, không thốt lên lời.

    Không phải vì khả năng chế tạo robot của cô ta, mà là vì cô ta không cần đóng cửa, điềm nhiên cởi chỗ quần áo ướt, chỉ còn lại bra và chiếc quần nhỏ màu đen. Minami nhắm chặt hai bờ mi, tuy vậy hình ảnh vừa đập vào mắt khiến cô không thể không suy nghĩ. Cơ thể Hori trơn láng và khỏe mạnh, vòng một và vòng ba không lớn cho một cảm giác rất thon gọn thanh khiết. Nếu không phải đầu bị thương thì hẳn là hoàn hảo, được rồi, Minami nghĩ tất cả những điều này chỉ vì cô là một người mẫu tạp chí, tất cả chỉ có vậy.

    - Nhịp tim 160 lần/ phút. Bởi vì tôi sao ?

    Minami mở mắt, đỏ mặt phát hiện người kia đứng ngay trước mắt mình, cô ta cao hơn cô một chút, cầm chai nước uống, một giọt từ khóe miệng chảy theo bờ cổ đến xương quai xanh, Minami không dám nhìn thêm.

    - Nhịp tim 180 lần/phút. Tôi không biết cô lại có hứng thú với phụ nữ đó ?

    - Không !!! – Minami bất chấp phản đối – Mà ai vừa nói vậy

    Hori bật cười ngước nhìn về phía sau

    - Đừng trêu cô ấy Nogiro, cậu nhớ chứ - tôn trọng giới tính.

    Hori mỉm cười đi tìm quần áo bước vào phòng tắm và đóng cửa, lúc đó, con robo khẽ thì thầm với Minami

    - Nhịp tim của cậu ta lúc đứng trước mặt cô là 170 lần/ phút. Tôi đã nghĩ là cậu ta thuộc giới tính thứ 4, nhưng có vẻ cậu ta thích cô rồi đấy.

    - Im đi ! – Minami đỏ mặt hơn nữa

    - Nhịp tim 190 .

    Hori bước ra ngoài với quần short xanh nhạt và áo thun trắng đơn giản, cô tìm cho Minami một bộ tương tự rồi nhắc cô ấy đi tắm, nhấn mạnh rằng Nogiro ở đây và chẳng có cơ hội trốn thoát nào dành cho cô ta cả. Minami rời khỏi sự kiểm soát của Nogiro, vặn vẹo thân mình một chút rồi hậm hực giật lấy bộ quần áo từ tay Hori. Cuộc đào thoát từ đêm qua cho đến sáng nay đã khiến cô mất nhiều sức lực, không phải cô muốn bỏ cuộc, nhưng sự xuất hiện của con robo khiến cô thấy một chút thú vị. Được rồi, có thể là chưa nhất thiết phải đào thoát bây giờ.

    Khi Minami bước ra, cô nhận thấy Hori đang ngồi trên ghế sofa, tự sấy khô tóc mình và cố dán vết thương phía sau gáy.

    - Để tôi giúp cậu !

    Hori quay lại và nhìn thấy Minami, tóc ướt xoăn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng ra cô đã định nhờ Nogiro, nhưng rồi suy nghĩ một chút, cô đưa chai thuốc và miếng băng cho cô gái kia.

    Minami giúp Hori dán thuốc, sau đó cầm máy sấy sấy khô phần tóc xung quanh. Tình huống này nhìn từ phía nào cũng thấy điểm là lạ. Minami và Hori cũng nhận ra điểm lạ lạ đấy.

    Ít tiếng trước họ còn là kẻ bắt cóc và con tin thì phải.

    Hori giúp Minami lau lại thuốc lần nữa, cô gái xinh đẹp siêu phiền phức này làm nhiều cảm xúc của cô bị đẩy lên cao độ chỉ trong chục tiếng đồng hồ. Phải nói không có gì kỳ lạ khi Nogiro từng nghi ngờ cô là kẻ vô tính, vì suốt 4 năm đâm đầu vào máy móc cô không hề quan tâm đến một chàng trai nào và cùng với đó việc Junna với Kitano hớ hênh tối ngày lượn qua lượn lại cũng chẳng làm cô có chút mảy may xúc động. Nogiro – với trí thông minh của ..internet đã khẳng định với Junna và Kitano là Hori là Asexual -người vô tính, đương nhiên -cho đến sáng nay.

    - Tôi sẽ đi nấu cơm, tôi có cần trói cậu lại không vậy ?

    Hori hỏi khi cất hộp thuốc, miệng khẽ mỉm cười

    - Tùy cậu thôi, nhưng để tôi ở đây, tôi muốn xem TV – Minami cầm điều khiển tìm kênh ưa thích

    Hori cuối cùng không có trói Minami lại, thay vào đó cô bảo Nogiro cùng xem TV với cô gái kia và như vậy là đủ để cô an tâm nấu nướng trong bếp.

    - Cậu thích thịt bò không ? – Hori nhô đầu ra

    - Có ! – Minami reo lên, phát hiện ra mình đã đói lắm rồi

    - Thấy chưa ! Cô thích cậu ấy – Nogiro làm ra vẻ hiểu biết

    - Shut up !
    Jenny Jung likes this.
  4. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      RE: Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    4.

    Junna và Kitano trở về vào buổi trưa, cả 4 ngồi ăn cùng nhau trong không khí kì lạ và cuối cùng Junna phải lên tiếng

    - Có ai giải thích cho tớ chuyện gì xảy ra sáng nay không ?

    Junna cắm đũa xuống dĩa, nhìn vào Minami đang ngồi cạnh Hori, con tin của họ đi đang ăn trưa ngon lành, như một vị khách.

    - Nhiều chuyện lắm, chủ yếu thì cậu ta đập tớ bằng cái vòi sen. – Hori điềm tĩnh trả lời

    - Tôi đập cậu ta bằng cái vòi sen – Minami lặp lại.

    Junna cắn hàm chau mày, cuối cùng cô quyết định từ bỏ, quay mục tiêu sang Kitano

    - Nói cho tớ biết vụ vay nặng lãi của cậu là thế nào.

    Kitano không nói gì, vờ ăn như không nghe thấy, Junna cầm tai Kitano xoắn một vòng thét lên

    - Nói mau !!!!

    - Á á !!! Thôi được rồi các cậu còn nhớ vụ tài trợ từ Sonys đó không … -Kitano ôm lấy tai xoa lấy loa để

    - Ý cậu là khoản tiền tài trợ 200000$ đó - Hori đập cây đũa bật dậy.

    - Thực ra đơn xin tài trợ của cậu không được chấp nhận… bọn tớ chỉ không muốn thấy ước mơ của cậu bị dập tắt…

    Hori thẫn thờ ngồi lại ghế, nhìn xuống đĩa mì như muốn đục thủng nó.

    Bỏ lại sự trầm mặc của Hori và Kitano, Junna quay sang phía Minami.

    - Chúng tôi rất tiếc vì phải bắt cóc cậu, nhưng cậu cũng hiểu rõ thế lực bao phủ quanh ba cậu quá lớn, tình thế của chúng tôi lúc này cũng vô cùng khó khăn. Chúng tôi cần thương lượng với ba cậu để lấy lại những gì chúng tôi có, hoặc ít nhất là một phần, cho đến lúc đó chúng tôi buộc phải là phiền cậu. Chúng tôi sẽ cố gắng đối xử tử tế với cậu – nếu cậu hợp tác – được chứ !

    Minami không biết nói gì, bên cạnh cô Hori chợt đứng dậy, cô bước ra phòng khách và xuống hầm. Nogiro đứng tựa cửa tiến lại.

    - Tớ nên đi theo cậu ta ?

    - Tôi cũng đi được chứ ?

    Minami rụt rè đề nghị, cả Kitano lẫn Junna đều quay sang nhìn cô chăm chăm.

    - Chỉ là…tôi muốn thăm thú nơi làm việc của cậu ta …robo..mấy thứ đó.

    - Tùy cậu thôi – Junna nghiêng đầu.

    Minami bước xuống cầu thang, đây là một căn hầm vuông vức xếp đủ mọi thứ máy móc thiết bị. Cô có thể thấy rất nhiều chi tiết riêng lẻ của robo được chế tạo riêng biệt, một vài trong số chúng còn có khả năng thực hiện những thao tác cực khéo léo. Ví như cái máy với hai cánh tay có thể chơi đàn dương cầm, và tên của nó là “Đôi tay của Ikuta”, thậm chí có cả dàn những con robo nhỏ xíu có khả năng nhảy những động tác cực khó của hiphop, không đơn điệu như những con robo cha cô đã phát hành.

    Minami bước đến gần hơn Hori, người đang mặc quần áo bảo hộ, đeo mắt kiếng và hàn lại một cánh tay khá lớn, Hori có vẻ không quan tâm đến người đang bước đến, dù Minami biết Hori biết sự xuất hiện của cô.

    - Nơi này thật tuyệt đấy !

    Hori dừng mũi hàn một chút

    - Cậu có thể đi thăm xung quanh, đừng nhìn vào lửa hàn, sẽ nguy hiểm cho mắt.

    Minami gật đầu và tiếp tục khám phá hầm xưởng, kiên nhẫn để Hori hoàn thành công đoạn của mình.

    Tiếng lửa hàn chấm dứt, Hori lắp cánh tay mới vào bả vai và kích hoạt robo chạy thử, Minami cũng đến bên cạnh, cánh tay chạy tốt và cực kỳ linh hoạt, tuy vậy, Hori không hề hài lòng.

    - Tôi đã dùng số tiền đó để xây cái hầm này ?

    - Gì cơ ? – Minami quay sang nhìn Hori, mắt khẽ chớp

    - Chúng tôi sống cùng nhau, Kitano có một tiệm bánh và Junna đang học đại học ngành thiết kế. Tôi đã bỏ học để theo đuổi những thứ này và để máy móc bày bừa khắp căn nhà. Kitano lúc nào cũng càu nhàu tôi và nói chúng thật vô tích sự. Và rồi việc đầu tiên khi có được khoản tiền tài trợ là tôi xây căn hầm này. Tôi đã nghĩ từ lúc đó sẽ tha hồ làm việc tôi thích mà không phải nghe tiếng ca thán của cậu ta nữa.

    - Thực ra cậu …

    - Thực ra, tôi rất ăn hại, từ khi tôi bỏ học đại học, suốt 4 năm tôi chỉ biết ăn bám Junna và Kitano, cha mẹ Junna rất khá giả, nhưng cậu ấy vẫn vừa đi học vừa đi làm, còn cho tôi ở cùng mấy năm không nói đến tiền bạc, Kitano từ nhỏ rất ngốc nghếch, học tập lúc nào cũng xếp bét lại hay gây rối nhưng làm bánh rất ngon, cậu ta đi làm, nuôi được em gái ăn học, nuôi luôn cả tôi, tôi lúc nào cũng giễu cợt cậu ấy nhưng chỉ có tôi là đứa ích kỷ nhất.

    Hori buông mũi hàn và ngồi thụp xuống, tiếng piano dừng lại, Minami thật sự không biết chia sẻ làm sao với cô gái này, chỉ có thể nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Hori và Minami cùng đùa nghịch với cánh tay robo, dù to lớn xù xì nhưng từng cử động lại rất mềm mại. Vô tình cả hai nhận ra những đầu ngón tay của họ đang chạm nhau giữa lòng bàn tay lớn của con robot. Hori ngại ngùng nhìn Minami, nhận thấy người kia cũng đang lặng lẽ nhìn mình.

    “Hai người đã nhìn nhau nhiều hơn 8 giây đấy”

    “…”

    “Câu nói của Nogiro khiến cả hai cùng đỏ mặt quay đi, để chống ngượng, Hori lấy một con chip nhỏ như một hạt đậu cài lên ngón tay của Minami.

    - Đây là gì vậy ? – Minami ngây ngô hỏi

    - Phiên bản thô của HMJ246, là nghiên cứu mà tôi bỏ suốt 4 năm thực hiện, cô thử chuyển động cánh tay xem.

    Khi Minami chuyển động tay, cánh tay máy to lớn bắt chước y chang những gì cô làm, thậm chí cả những động tác phức tạp nhất.

    - Điểm ưu việt của nó nằm ở thiết kế nhỏ gọn, nó không cần phải quá nhiều dây cảm ứng từ vận động cơ thể vật chủ mà vẫn có thể bắt chước y nguyên bởi nó tiếp nhận thông tin từ sóng não, tôi đã hoàn thiện tối đa khả năng vận động chi tiết của nó, khiến bàn tay có thể cử động nhịp nhàng những động tác phức tạp.

    Hori nắm lấy bàn tay robo, vô tình nhận ra, cô đang nắm tay Minami.

    Last edited: Aug 7, 2015
    milk99 and Jenny Jung like this.
  5. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      RE: Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    5.

    Minami quay trở lại phòng khách còn Hori tiếp tục làm việc trong hầm, Kitano đã quay trở lại với tiệm bánh nên phòng khách bây giờ chỉ còn cô và Junna, cả hai mỗi người ôm một cốc café cùng ngồi xem TV. Trong mắt Minami cho đến hiện tại, Junna có vẻ là một cô gái khá trưởng thành, cả ngoại hình lẫn tính cách, đương nhiên cũng là người có vẻ đáng sợ nhất. Nhìn TV một lúc, cuối cùng Minami đã mất kiên nhẫn quay sang Junna

    - Cậu đã nhìn tôi nãy giờ rồi !

    Junna chép miệng, không hề có ý định dời đi ánh mắt dò xét của mình

    - Tôi chỉ muốn xem xét kỹ người đã biến Miona trở thành đồng tính một chút !

    “Phụt !” Minami phun hết ngụm café vừa nhấp và ho sặc sụa. Không lấy làm lạ với phản ứng của Minami, Junna vẫn cất giọng đều đều.

    - Nogiro có kể với tôi vài chuyện thú vị ban sáng.

    “Robo cũng biết nhiều chuyện sao” – Minami lẩm bẩm rủa thầm.

    - Chắc cậu không biết rằng Hori đã mất cả cha lẫn mẹ nhỉ.

    - Hả …Không ! Cậu ấy không hề nói với tôi điều này !

    Minami nghiêm túc nhìn sang, Junna lúc này lại quay đi, nhấp một ngụm café, nhìn về phía TV, nơi quảng cáo của tập đoàn Hoshino về mẫu robo mới đang chạy.

    - Cha mẹ Hori cũng là những kỹ sư, bị chính phủ giết bởi những phát minh của họ. Khi đó Hori mới 10 tuổi. Cậu ta về sống cùng nhà Kitano. Đáng ra tiền cha mẹ cậu ấy để lại cũng sẽ đủ cho Hori ăn học đến khi hết đại học, nhưng khi 12 tuổi nhà Kitano gặp chuyện, tiệm bánh lúc đó cũng suýt bị siết. Hori không ngại ngần trao ủy quyền rút hết tài khoản giúp đỡ họ. Tuy nhà Kitano không đến mức vỡ nợ nhưng mãi rồi mới khá lên được, cũng may tiệm bánh vẫn còn. Hori cũng bỏ học đại học, cậu ta không bao giờ nói về số tiền năm xưa nhưng Kitano lúc nào cũng canh cánh trong lòng. Vì vậy mới có vụ Kitano giả tài trợ của Sonys sau này, cậu đã biết rồi đấy.

    Minami gật gù, trong một ngày ngắn ngủi, có vẻ như cô đã biết được rất nhiều chuyện từ những con người xa lạ.

    - Vì sao cậu ta thích cậu được nhỉ ? – Junna vẫn khó hiểu

    Câu này của Junna lại tiếp tục khiến Minami muốn phun ! Tất cả chỉ vì một con robo chết tiệt.

    - Không có bằng chứng là cậu ta thích tôi nhé! Tôi là con tin của mấy cậu và mới chỉ bị bắt đêm qua ! Nhớ không ! Chuyện này thật điên rồ !

    Minami ôm cốc café hất mặt qua, cái sự ngạo kiều trong con người đại tiểu thư lại nổi lên.

    - Hori chưa từng thích ai, cũng rất ghét động chạm thân thể, vậy mà cậu ép cậu ta vật lộn với cậu cả buổi được…Đúng là người mẫu của Popteen, không phải dạng vừa. Hori mà tôi biết là người có thấy sex trước mặt cũng dửng dung cơ, chẹp.

    - Cái gì mà “vật lộn cả buổi” chứ ! Chẳng phải mấy người bắt cóc tôi sao ! Mà khoan “sex trước mặt …” đừng nói cô và Kitano …

    - Stop !!!!!!!

    Lần này đến lượt Junna bịt miệng Minami.

    - Dừng lại, không có chuyện đó, cậu nói nữa tôi sẽ ói ra đấy.

    “…”

    “Thật không thể ngờ cậu lại là lesbian”

    “Cậu làm ơn dừng phát biểu cho tôi”



    Bằng một cách kỳ diệu, Junna và Minami bỏ qua việc cả hai nói chuyện không hề ăn nhập để làm bữa tối cùng nhau. Minami cũng chia sẻ nhiều hơn về công việc trong ngành giải trí của mình và suy cho cùng vụ “bị bắt cóc” này cũng là một cơ hội tốt để cô nghỉ xả hơi một thời gian.

    - Cậu rất cao ráo, vóc dáng rất được gương mặt rất ổn, có bao giờ cậu nghĩ đến việc tham gia ngành giải trí không ?

    - Thôi nào ! – Junna nói khi quấy trứng – Nước Nhật này đủ những người mơ mộng rồi, cần vài người thực tế để xã hội tồn tại chứ.

    - Có lẽ cậu nói đúng, mà này cậu thuận cả hai tay sao ? – Minami kinh ngạc khi thấy Junna có thể một tay đánh trứng một tay xắt rau.

    - Cậu nên thấy tôi lúc tay phải làm toán tay trái vẽ tranh – Junna nhếch mép cười.

    - Sugoi ! – Minami lẩm bẩm
    Last edited: Aug 7, 2015
    milk99 and Jenny Jung like this.
  6. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      RE: Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    6.

    Đúng lúc ấy Kitano chạy vọt vào phòng, cô cuống quýt bấm nút mở cửa hầm và đủn Hori ra khỏi đó.

    - Có chuyện gì vậy Kitano ? – Hori đầy thắc mắc

    - Bà la sát đến ! cứu tớ ! – Kitano chỉ kịp nói vậy rồi đóng hầm. Hori ngơ ngác nhìn Junna và Minami trong những chiếc tạp dề. Được rồi hình ảnh này thật dễ thương nhưng cô không hiểu gì cả.

    Nhưng chỉ ít phút sau thắc mắc của cô đã có câu trả lời. Hori vừa cởi ra bộ đồ bảo hộ thì Asuka cùng Miria ùa vào phòng. Hai cô gái như muốn giết người đến nơi.

    - Cậu ta đâu rồi ! Ra đây mau KITANO HINAKO !

    - Chị hai ! Có chuyện rồi !

    - Có chuyện gì thế !!!

    Hori hớt hải chặn Asuka lại. Bỏ qua Hori, Asuka dáo dác nhìn xung quanh và phát hiện ra điểm khác lạ, cô chằm chằm nhìn vào Minami và gần như gào lên

    - Cậu ta là ai ! Vì sao cậu ta lại mặc quần áo của Kitano !!!

    - Asuka bình tĩnh ! – Hori chặn cô gái nhỏ lại trước khi cô nàng quá khích lao đến (xé xác) Minami

    - Cậu ta là …là …- Hori lắp bắp, đánh mắt sang Junna cầu cứu

    - Là…bạn gái của Hori.

    Junna nói xong câu này, không nói Asuka và Miria, đến Hori và Minami cũng phải rớt hàm.

    - Không thể nào cậu ta không phải vô tính sao ??? – Asuka chỉ về phía Hori

    Hori cố hết sức tạo nên một nụ cười gượng gạo, cô thật sự muốn bóp chết Junna lúc này.

    - Đúng vậy …cô ấy..là bạn gái… tớ.

    Hori bước đến bên quàng lấy vai Minami, bấm vai cô nàng con tin cầu mong sự giúp đỡ.

    Minami nhăn nhó, cô còn bận đấu tranh xem nên hùa theo với hai người kia hay nói toẹt với cô gái này rằng cô đang bị bắt cóc. Nói mới nhớ suýt nữa Minami quên béng việc này.

    - Không tôi đang bị …

    Minami chưa nói hết câu, Hori đã kéo cô lại khóa miệng cả hai vào một nụ hôn, Minami shock đến nỗi không kịp phòng bị, vô thức hé môi, người kia không ngần ngại luồn chiếc lưỡi nóng bỏng vào khắp khuôn miệng cô, đợi một chút, nhận thức của Minami đã thật sự mông lung. Hori chỉ chờ có thế, bế Minami lên và vẫn không dứt nụ hôn, bưng cô gái kia về phòng.

    Lúc này, tại phòng khách Junna, Asuka và Miria cằm vẫn đang chạm đất.

    - Được rồi bỏ đi ! Tại sao bạn gái Hori lại mặc đồ của Kitano chứ !

    - Có thể là …- Junna ậm ờ - sau một vài chuyện kịch liệt cậu ta thiếu đồ để mặc, và trong 3 bọn tớ thì chỉ có đồ của Kitano là vừa với cậu ta thôi

    Chuyện này, về mặt nào đó, Junna không hề nói sai.

    - Nói với Kitano rằng để tớ gặp được cậu ta cậu ta sẽ chết ngay lập tức. Tên lăng nhăng hư hỏng đó dám bắt cá hai tay sau lưng tớ thì cậu ta tới số rồi !!!

    Nói rồi cũng như lúc đến, Asuka đùng đùng bỏ đi, phòng khách lúc này chỉ còn Junna và Miria.

    Lúc này, ở phòng ngủ…

    Hori bế Minami đặt xuống giường và khi dứt ra khỏi nụ hôn, cô đặt một ngón trỏ lên miệng Minami. Miệng méo đi vì cố ý nhỏ tiếng

    - Cậu làm ơn giữ bí mật giùm tôi được không. Họ là bạn của chúng tôi cả, cầu cứu không ích gì đâu, tôi không muốn kéo họ vào chuyện này, vì vậy cậu hãy im lặng. Được chứ !

    Minami đột nhiên rất tức giận. Không dưng bị hôn, không phải hôn cách bình thường mà hôn đến lên giường. Vậy mà người hôn cô xong lại nói mấy câu vô trách nhiệm như thể rằng tất cả chỉ là diễn. Tự trọng của đại tiểu thư bị tổn thương ghê gớm, Minami phẫn nộ tát Hori một nhát.

    - Ai cho phép cậu hôn tôi !

    Hori ôm má đau đến bất ngờ, đối với một Asexual (hoặc đã-từng-là-Asexual ) như cô thì sex và mấy hoạt động bên lề của nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Hori từng nhìn thấy Kitano và Asuka quấn lấy nhau trên sofa mà không mảy may để tâm. Vậy mà giờ chỉ vì một nụ hôn mà bị ăn tát. Được rồi Hori thừa nhận là cô có một chút xúc cảm quái lạ dấy lên sau nụ hôn này.

    - Minami, tôi xin lỗi nếu xúc phạm cậu ! Nhưng hãy hiểu cho tôi, đừng gây chuyện nhé !

    Nói rồi Hori trói Minami lại đầu giường và dán băng dính lên miệng cô, sau đó rời khỏi phòng và khóa cửa, bỏ lại Minami nuốt cục tức đến nghẹn không ra tiếng.

    Khi Hori trở lại phòng khách thì Asuka đã trở về, Miria cũng vừa bỏ chạy ra cửa, đôi mắt đỏ hồng quẹt vội đi nước mắt.

    - Cậu lại mắng em nó à ? – Hori bước đến gần Junna

    - Gì chứ ! Tớ có nói gì quá đáng đâu ! Học trung học mà không lo học hành, suốt ngày nói chuyện yêu đương nhăng nhít.

    Junna băm phần cà rốt trên thớt một cách mạnh bạo bằng tay trái, khiến chúng gần như nát bấy.

    - Nhưng không phải …con bé thích cậu à !

    Con dao băm xuống một cái rầm, cái thớt vỡ làm đôi.

    - Tớ đã nói nó còn đang học trung học. Kitano sẽ giết tớ nếu biết tớ ngủ với em gái cậu ta. Mà chuyện này thật là ngu ngốc. Tớ hơn nó đến 5 tuổi đấy !

    - Đừng bảo cậu đã nghĩ đến chuyện ngủ với con bé chứ, mà thôi được rồi – Hori biết về phương diện tình cảm người không có kinh nghiệm như cô hoàn toàn không có tư cách đưa ra ý kiến – Vậy con bé đến tìm Kitano làm gì vậy ?

    Junna thở dài

    - Chủ nợ gửi giấy đến tận địa chỉ nhà, nó giúp chúng ta giấu bố mẹ Kitano rồi, nhưng phải nghĩ cách để kiếm tiền ngay thôi không tiệm bánh bị siết mất.

    - Theo luật thì mất tích 48 giờ mới được phép báo án nên nhà Hoshino chưa có động tĩnh với truyền thông, chúng ta nên liên lạc trước khi họ báo cảnh sát.

    - Cậu nói đúng, gọi Kitano lên, 3 người cùng bàn.
    Last edited: Aug 8, 2015
    milk99 and Jenny Jung like this.
  7. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      RE: Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    7.

    Sau khi lắp đặt xong máy đổi giọng và thiết bị chặn tìm kiếm. Hori quay lại phòng ngủ cởi trói cho Minami. Thấy cô gái giận dỗi quay mặt đi, Hori ôm khuôn mặt của Minami lại, nhẹ nhàng tháo băng dính từng chút một tránh gây đau đớn cho cô gái kia.

    - Cậu vẫn còn giận tôi à ?

    Minami không thèm nói chuyện, cô không muốn nói bất cứ điều gì với con người này hết.

    Trở lại phòng khách, mọi thứ đã sẵn sàng cho cuộc điện thoại. Junna đưa điện thoại cho Hori

    - Cho tôi số điện thoại của bố cậu !

    Hori lên tiếng – lần này là một yêu cầu nghiêm túc.

    « … »

    - Cậu đã biến mất một ngày rồi và ông ta sẽ rất lo lắng. Chúng tôi không phải đồ tể, mau nói đi.

    - …Sinh nhật của tôi.

    - ???

    - 0602xxxxxxxx

    « Wow là bảo bình – hợp với Hori lắm đấy »

    « Không phải lúc nói chuyện horoscope đâu Nogiro ! »

    Từng tiếng chuông chờ vang lên trong sự căng thẳng, cuối cùng, đầu dây bên kia đã có người bắt máy.

    - Alo !

    - Xin chào ông Hoshino ! Con gái ông hiện tại đang ở chỗ chúng tôi. – Qua máy đổi giọng, tiếng nói của Hori trở thành đàn ông.

    - Con gái tôi hiện ra sao rồi ! Các người mang nó đi đâu !

    - Con gái ông hiện vẫn khỏe – Hori đưa máy đến gầnMinami và đổi nút máy đổi giọng

    - Ba !

    - Minami ! Các người muốn gì ! – Giọng nói từ phía bên kia đã không giữ được nét bình tĩnh.

    - Chúng tôi không tống tiền, chúng tôi chỉ muốn một cuộc thương lượng để lấy lại những gì đáng ra thuộc về chúng tôi. Ông có quyền bán robo, nhưng hãy trả lại bản quyền cho người đã phát minh ra nó. Địa điểm và thời gian chúng tôi sẽ báo cho ông trước 30’. Từ giờ đến lúc đấy ông hãy cẩn thận mọi hành vi của mình. Tôi hoàn toàn có thể băm con gái ông thành từng khúc và tập đoàn Hoshino biến thành cát bụi đấy.

    Hori tắt máy, Junna và Kitano nhìn chớp chớp.

    - Cậu dọa ông ta hay tính làm thật vậy ?

    - Dọa thôi …mà tớ có nên đi chế thuốc nổ không ?

    - Đừng có điên ! – Junna và Kitano cùng bật dậy lấy gối đập Hori tới tấp.



    Sau một vài việc, bữa tối kết thúc tương đối muộn màng, vì Junna và Minami đã làm cơm nên Hori và Kitano cùng rửa bát. Hori hoàn toàn có khả năng chế tạo một cái máy rửa chén bát cho căn phòng của họ nhưng Junna – một thiết kế nội thất tương lai không cho phép Hori và Kitano thay đổi bất cứ một chi tiết nghệ thuật nào trong phòng. Trong lúc này, Hori mới hỏi Kitano về chuyện Asuka lúc nãy.

    - Cậu lại làm gì khiến Asuka giận thế ?

    Nghe đến chuyện này, mặt Kitano trở nên méo mó

    - Chỉ là tớ muốn thân thiện hơn với khách hàng, và Asuka lúc nào cũng nổi đóa lên với mấy cô khách quen.

    - Con gái thật kỳ quái, tình cảm thật kỳ quái !

    - Đúng vậy…à mà khoan ! Thế quái nào cậu lại quan tâm đến chuyện này thế !

    - Gì chứ ? Tớ không quan tâm đến tình cảm – Hori nhún vai

    - Nói dối ! Tai cậu đã đỏ lên rồi !

    - Không đời nào ! – Hori bỏ đi khỏi bồn

    Kitano đắc ý cười thầm, muốn biết cậu nói thật hay không đơn giản thôi.

    Hori nhập hội xem phim Mĩ cuối tuần với Junna và Minami ở phòng khách. Được một lúc Kitano mang ra 4 ly cocktail. Ngồi ở hai bên Hori và Minami, Junna và Kitano không hẹn mà làm dấu ngón cái với nhau ở sau lưng hai người kia. Lượng cồn trong cocktail vô cùng nhẹ nhàng, với người bình thường không là gì, nhưng với người nhạy cảm cồn cao độ như Hori, chắc chắn có nhiều chuyện hay để xem.

    Mang Minami trở về phòng, tính khóa cửa lại và ra ngoài, không biết có bản năng nào kéo Hori cùng bước vào trong.

    - Cậu ở đây làm gì ! Tôi sẽ chẳng trốn đi đâu.

    Minami quay người tính lên giường ngủ, không ngờ rằng Hori từ phía sau ôm lấy cô và bắt đầu hôn dán lên tai. Minami rùng mình vì kích thích. Sự thực đối với người phươu lưu như Minami đây là một cảm giác tuyệt vời và ở Hori có những điểm rất thu hút. Minami thích những thân mật này và cô thầm rủa mình đã mắc hội chứng stockholm thật rồi. Tuy nhiên, Hori không phải người vô tính sao ?

    Hori rà sát bàn tay từ bụng Minami xuống đến thấp hơn, đẩy Minami xuống giường và tiếp tục hôn say đắm, đầu lưỡi cô sục sạo khoang miệng của đối phương. Không thể nói dối rằng Minami không bị choáng ngợp bởi cảm giác này, còn chuyện gì điên rồ hơn nữa, cô sắp làm chuyện đó đầu tiên, với kẻ chỉ gặp trong một ngày –là một Asexual và đang bắt cóc cô... Minami nghĩ mình thật sự điên rồi, cô đã luôn muốn lần đầu tiên của mình thật đặc biệt, và có lẽ nó sẽ không thể nào đặc biệt hơn được nữa nếu như…

    Hori đột ngột như tỉnh lại, vội vàng dừng tất cả những gì đang làm, cô nhìn Minami bên dưới mình đầy bối rối rồi ôm tay bịt miệng, giơ cánh tay nhăn nhó tỏ ý xin lỗi, Hori chạy biến vào nhà vệ sinh.
    ....
    Minami vỗ vỗ lưng Hori, cảm giác của cô lúc này còn tệ hơn hơn cả người đang ói lên ói xuống.

    - Đừng nói hôn tôi khiến cậu kinh tởm như vậy chứ.

    Minami chán nản tính bỏ đi, Hori tuy vẫn ôm cái bồn nhưng một tay nắm tay Minami lại, cô không dám quay mặt ra vì quá xấu hổ với người kia.

    - Không phải vì cậu …vì ly cocktail kia… - Hori nói lý nhí. Được rồi dẹp vụ Asexual đi, đến bây giờ thì cô biết chắc chắn mình không phải.

    Minami nhìn bàn tay nắm lấy tay mình, có chút rung động, tuy vậy lòng tự tôn của cô hôm nay bị đánh đổ đủ rồi

    - Ý cậu là hôn tôi cũng chỉ vì ly cocktail thôi phải không, vì để tôi im lặng và vì ly cocktail, xin lỗi sẽ không có lần thứ 3 đâu.

    Minami giật tay Hori và về giường trùm chăn đi ngủ. Một ngày có –quá –nhiều-chuyện-xảy-ra.

    Sau khi dọn sạch nhà vệ sinh, Hori quay lại giường chỉnh lại chăn, giảm nhẹ ánh sáng đèn và ngồi ngắm gương mặt ngủ say của Minami một chút. Sau khi tự xỉ vả bản thân vì những điều ngu ngốc đã làm, cô hôn lên trán Minami và xuống hầm chơi với những con robo. Đây là lần đầu tiên từ khi trưởng thành, không, là từ khi sinh ra, Hori lại có những xúc cảm khác lạ đến vậy với một ai đó.
    Last edited: Aug 8, 2015
    1. Comments
    2. Quỳnh Hoa
      Quỳnh Hoa
      bác cho e hỏi fic này bao h bác viết tiếp,1 tháng rồi *khóc*
      Sep 19, 2015
  8. Long hair ago

    Long hair ago Sợ vợ chả mất đi đâu miếng thịt nào ~

      RE: Fanfic [Shortfic] Buddy, I'm sorry !

    8.
    Buổi sáng, sau khi bị Nogiro đánh thức dậy, Hori phát hiện mình ngủ quên bên những con robo. Cô đi làm vệ sinh cá nhân và suy nghĩ về việc có nên hay không thò mặt đến phòng của Minami bây giờ. Kitano và Junna cũng đã tỉnh, ba đứa thất thểu đứng trước gương đánh răng như những con Zombie. Nogiro bỗng gõ cửa, cho báo cáo về camera quan sát từ xa, con robo chỉ trình bày một nửa, Hori đã nhanh chóng nhận ra vấn đề. Cô kết thúc nhanh việc rửa mặt và xộc vào phòng Minami, mặc kệ cô nàng kia còn ngơ ngác vì chưa tỉnh ngủ cô đã bế Minami lên và bưng cô gái nhỏ xuống hầm. Khi chiếc bàn uống ước vừa khép lại, chuông cửa đã vang lên. Hori hít thở một hơi thật sâu rồi mở cửa, chuẩn bị sẵn một nụ cười sáng lạng

    - Chào em Hori !

    - Amad-san ! Sao anh lại tới đây !

    Anh chàng người Ấn Độ với đôi mày đậm và hốc mắt sâu rất đặc trưng bước vào phòng khách, Hori xin phép đi pha nước, sau đó một lúc Junna và Kitano cũng bước ra.

    - Giới thiệu với anh đây là bạn cùng phòng của em, Junna, Kitano. – Giới thiệu với hai cậu đây là Amad, anh ấy là trưởng phòng đã cho phép tớ thực tập một tuần ở tập đoàn Hoshino tớ đã kể đó, đáng tiếc là tớ không qua rồi.

    - Anh luôn nghĩ em rất tài năng – Anh chàng người Ấn nói bằng một giọng Nhật ngọng ngịu. Trước mặt anh ta bây giờ là 3 cô gái hiện đại của buổi sáng sớm, đẹp đến khó có thể tưởng tượng.

    - Ngày hôm nay anh đến tìm em có việc gì vậy ạ, em đã nghĩ rằng chúng ta không còn cơ hội gặp nhau nữa cơ. – Hori đẩy chén trà về phía anh chàng

    Không cần bất cứ tín hiệu nào, chỉ bằng thần giao cách cảm Junna và Kitano đều hiểu rằng Hori bắt đầu diễn xuất. Anh chàng đưa ra một cái phong bì về phía Hori.

    - Công ti triệu tập gấp tất cả các nhân viên từng tham gia dự án cách tân robo, trong đó có cả thực tập sinh, có cơ hội tất cả đều được trở thành nhân viên chính thức đấy. Người đầu tiên anh nghĩ đến là em !

    Anh chàng sờ sờ gáy gãi đầu, Hori cười rạng rỡ nắm lấy chiếc phong bì.

    - Cảm ơn anh ! Em đã nghĩ rằng sẽ không thể nào quay lại được nữa ! Nhất định em sẽ đến .

    Tiễn anh chàng ra khỏi cửa, cả ba cùng vẫy tay cho đến khi chiếc xe mất hút vào góc hẻm. Lúc này cả 3 cùng đóng cửa, Hori lập tức chạy đến bên máy vi tính.

    - Chuyện quái gì đang diễn ra đây ? – Kitano thắc mắc trong khi Hori gõ máy như điên.

    - Cậu nghĩ gì về cái lá thư mời này, hẳn là Hoshino đã ra tay hoặc có ai đó tư vấn cho ông ta. Nếu không đến chắc chắn họ dò ra chúng ta và đến thì cùng chết chắc. – Hori không hề rời mắt khỏi màn hình

    - Và rồi sao nữa ??? – Junna đặt tay lên vai Hori, dù hai đứa đằng sau cũng chúi đầu vào màn hình thì cũng chẳng ai hiểu Hori đang làm cái quái gì cả

    - Anh ta – Amad, chỉ có anh ta là người có khả năng cao nhất đánh cắp HMJ246 của tớ, đợi chút, sự thật sẽ rõ ràng ngay thôi

    Hori tấn công vào hệ thống dữ liệu của tập đoàn Hoshino, thông tin cô cần đã xuất hiện. Amad Sanadi – trưởng phòng DC48, được thăng cấp làm Phó giám độc kiêm Kỹ sư trưởng của tập đoàn Hoshino sau dự án cách tân robo được đánh giá 5 tỉ$.

    - Hắn ta – chính là hắn ta !

    Ngay lúc đó một tiếng ầm lớn xuất hiện từ bên ngoài, chiếc xe hơi đã trở lại cùng lúc đổ hàng rào.

    - Chết tiệt hắn có biết nghệ thuật là gì không !!! – Junna rít lên

    - Không phải lúc lo cho cái hàng rào đâu !!!

    Hori kéo Junna và Kitano núp xuống ghế. Tên Amad nã đạn vào tay nắm cửa và đạp cửa xông vào.

    - Hori Miona ? – Tên Ấn Độ nở nụ cười khi cất tiếng gọi.- Chúng ta nên nói chuyện với nhau một lần nữa babe

    Hori giơ hai tay dần dần đứng lên khỏi ghế

    - Tao biết chính là mày !

    Tên Ấn Độ giơ súng vào mặt cô, một tay cầm điện thoại di động

    - Mày có nghe nói rằng đừng bao giờ nhờn với trình độ công nghệ thông tin của người Ấn Độ chưa ? Con virus yếu kém của mày vừa vượt qua hàng rào dữ liệu của Hoshino ! Và nó không thể qua được mắt tao ! – Hắn cười một cách ngạo nghễ

    - Và mày cũng dùng chính cách này để ăn trộm HMJ246 của tao, trong thế giới công nghệ mày mãi chỉ là hạng khố rách áo ôm thôi, mày nghĩ mấy con virus của mày là cao siêu, nhưng mày đếch tạo ra được một tí sáng tạo nào cho cái thế giới này cả, vĩnh viễn chỉ là thằng ăn cắp ! – Hori chửi rít qua kẽ răng

    - Ăn cắp ! Nực cười ! Mày sẽ không bao giờ có bằng chứng là tao ăn cắp đâu baby ! Và nhìn lại tình thế của mày đi, mày đã bắt cóc con gái của Hoshino ! Tao biết, chính là mày, lão ta đã cầu cứu tao, và mày, cả lũ bạn khố rách áo ôm của mày tất cả sẽ chết rục trong tù với tội danh bắt cóc

    - Tao là đầu bếp đếch phải khố rách áo ôm thằng chó !!!

    Kitano nhổm dậy tính đập ghế vào đầu Amad, nhưng bị hắn khóa cứng lại dí súng vào đầu.

    - Nào Hori ! Nói cho tao biết tiểu thư Hoshino đang ở đâu, Tao không thích động tay đâu, nhưng nếu bộ não ngu ngốc của con bạn mày nổ tung như quả dưa hấu trong trò bịt mắt đập dưa thì sẽ thú vị lắm đấy.

    Hori im lặng nghiến răng

    - Mày có 5 giây 5 ..4 3 2 1 ..

    Cánh cửa hầm đột ngột mở ra, Nogiro bay vọt lên và hất bay khẩu súng của Amad , bằng hệ thống tay máy linh hoạt, tên Ấn Độ bị đấm ngã sóng xoài. Hori dí súng vào đầu Amad khi Nogiro khóa chặt hắn ta lại như cách với Minami.

    - Thằng chó, vậy mày đã bao giờ nghe nói đừng nhờn với robo của người Nhật Bản chưa.

    Cô xoay báng súng đập vào đầu Amad, tên Ấn Độ bất tỉnh gục xuống.

    - Đánh hay lắm ! – Hori đập tay với Nogiro, nhanh chóng hối hận vì quá đau.

    Minami cùng lúc đó bước lên khỏi hầm xưởng, đứng trước Minami, Hori đỏ mặt lí nhí

    - Cám ơn cậu vì mở hầm đúng lúc !


    - Chỉ là tôi thấy được mọi hành động ngu ngốc của cậu thôi, không có chuyện tha thứ cho cậu ! – Minami vẫn ngạo kiều


    - « Tha thứ ? » - mặt Kitano thành dấu hỏi


    - Quên chuyện đó đi ! Bây giờ chúng ta phải giải quyết hắn ta như thế nào ? – Junna đá đá người Amad. Hori bước đến gần tên người Ấn, sút thêm hắn hai cái


    - Hắn ta nói đúng về việc chúng ta không có bất cứ bằng chứng nào chứng tỏ hắn đã ăn trộm HMJ246 của tớ, nếu chúng ta ra mặt lúc này thì vẫn chỉ là những kẻ bắt cóc mà thôi. Và với tiền và quyền lực hắn có hiện tại thì không biết hắn có thể làm được những chuyện quái gì nữa.


    - Vậy chúng ta phải làm sao ?

    Cùng lúc đó Nogiro thông báo thông tin về những tuyến đường cảnh sát đang dần phong tỏa

    - Chết tiệt ! Hắn báo cảnh sát rồi ! Trước tiên chúng ta phải ra khỏi đây đã! Tớ cần phải có thời gian để tìm được bằng chứng về Amad, nếu bị bắt bây giờ tất cả sẽ hỏng hết !

    - Nhưng chúng ta đi đâu bây giờ !

    - Về Hokkaido ! Nhà bà nội tớ ở đấy ! – Kitano đập tay.

    - Như vậy đi !

    Tất cả bao gồm Nogiro nhanh chóng rời khỏi nhà, Hori cẩn thận lấy tất cả dữ liệu từ camera an ninh. Cả bốn lên xe đi được một đoạn thì Junna nhận ra vấn đề khi nghe radio

    - Không xong rồi, chũng ta không thể di chuyển đến Hokkaido với cái xe này, cánh sát sớm muộn cũng lần theo nó thôi


    - Tớ biết điều này mà !

    Cùng với lời Kitano nói, một chiếc xe tải nhỏ màu vàng của tiệm bánh xuất hiện chặn trước đầu xe, Miria bước ra khỏi xe và nở nụ cười tỏa nắng.

    Kitano đắc ý !

    - Sẽ không ai nghi ngờ một xe giao hàng. Chúng ta sẽ đổi xe, Miria sẽ giấu ô tô của Junna đi và trong lúc cảnh sát mải tìm nó thì chúng ta đã đến được Hokkaido rồi.


    - Cậu thông minh như vậy từ bao giờ thế ? – Hori và Junna cùng quay sang Kitano


    - Là ý kiến của em đấy ! – Miria reo lên

    Hori muốn đấm cho Kitano một phát cái tội có chuyện gì khoe hết với người nhà, nhưng cô chưa kịp làm được điều đó thì lại thấy Junna đang gắt gỏng với Miria

    - Chị đã nói học sinh trung học không được lái xe cơ mà ! Có biết nguy hiểm lắm không !


    - Có việc gấp thì em mới lái, lúc này chị còn gắt cái gì chứ ! – Miria gân cổ cãi lại, chẳng lẽ lúc này lại phải nói đôi đó cãi lộn quá mức dễ thương.

    Hori đẩy Junna lên xe, cô, Minami, Kitano và Nogiro ra ngồi thùng sau. Thúc hai người kia mau chóng chấm dứt tranh luận để xuất phát.

    - Sao tớ phải ngồi đây, tớ lên trước cũng được mà ?- Kitano định bò ra, cả Hori và Minami đồng thời giữ tay lại

    - Bảo sao suốt ngày Asuka mắng cậu, chả hiểu tâm lý cặp đôi gì cả !

    « Jun-chan ~ Hôn em một cái rồi đi »

    « Gì chứ \\\\ »

    « Hôn em một cái thôi ~ »

    « …. »

Share This Page